Dinh dưỡng cho bé và mẹ mang thai

Nhật ký mang thai 3 tháng đầu của bà mẹ trẻ

Người ta bảo: “Có nuôi con mới hiểu lòng cha mẹ” cơ mà thật ra chỉ cần qua 3 tháng đầu mang thai, đeo cái ba lô ngược thôi là đã thấy thấm lắm rồi, thấy hiểu lòng mẹ hơn là hiểu lòng cha.



Với một đứa con gái không bao giờ biết ngồi yên một chỗ, suốt ngày phải động chân động tay, thì việc phải đi đứng nhẹ nhàng, hoạt động cử chỉ mềm mại duyên dáng là điểu không tưởng, và có lẽ đó là lí do vì sao chuyện đau bụng nó diễn ra hàng ngày như cơm bữa vậy. Tóm tắt lại hành trình 3 tháng vật vã của mình cho các bạn đang trên đường chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ “thiên chức”, với lời khuyên thật lòng là hãy chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, đừng như mình.


Dấu hiệu có thai là 2 vạch đỏ lòm xuất hiện vào một buổi sáng cuối tuần đẹp trời trong sự bỡ ngỡ của 2 vợ chồng, hãy quên đi những cảnh phim thật đẹp, cô vợ hét từ trong nhà vệ sinh, rồi chạy ra ngoài với nụ cười rực rỡ, anh chồng nhìn thấy liền chạy tới bế cô vợ xoay vài vòng rồi cả hai ôm nhau trong hạnh phúc đi nhé! Không có đâu, mặt hai đứa nhà này đần nghệt, anh chồng nhìn xong còn chưa hoàn hồn, chỉ kịp cười “hihi” rồi vụt tắt, mình thì run, chỉ kịp xuống đưa kết quả cho mẹ chồng rồi té lên gọi cho mẹ béo.


Mang thai tháng đầu cơ thể chẳng có gì thay đổi, ngoài việc thèm đủ loại đồ chua ngọt lẫn lộn. Khổ nỗi việc thèm không tự phát, mà nghe ai nói cái gì là thèm cái đó. Đang ăn sấu dầm là có thể nghĩ đến ngay việc cạp nguyên một cái bánh ngọt to sụ. Nhưng tất cả mọi việc chỉ dừng lại ở việc nghĩ đến, thèm, và nhót được 1-2 miếng, chứ chưa bao giờ có khả năng cạp hết tất cả những thứ trong đầu nghĩ ra.


4 tuần tiếp theo, khá là phức tạp đấy, phức tạp từ việc ăn uống, cho đến tâm trạng. Không biết các chị em khác thế nào, nhưng 4 tuần này của mình là máu và nước mắt. Để giải thích luôn cho bớt nghiêm trọng, máu xuất hiện là vì nôn nhiều quá, xước cổ họng nên có máu, nước mắt xuất hiện cũng là vì nôn nhiều quá không ăn được gì, xì trét nên có nước mắt.


Những con đói đến thường xuyên hơn, có khi là mệt lả, chưa bao giờ có cảm giác sợ con đói đến thế, chẳng hiểu sao ngày trước nhịn đói được 3-4 ngày ăn linh tinh để giảm cân thì không sao, bây giờ chỉ cần đói một chút thôi tay chân đã không có cảm giác gì rồi, rã rời tơi bời luôn. Sáng còn xinh tươi, phấn khởi, chiều tối là như con gà rù. Đấy là còn chưa kể quả cấp cứu vì không hợp sữa bầu rồi rối loạn tiêu hóa, feeling so high lắm, vì người lúc ấy cảm giác chỉ còn cái xác nhẹ bẫng thôi, gió đẩy cái là fly so high luôn ấy.


Tâm lí trong 4 tuần này cũng phức tạp không kém, đang vui vẻ phơi phới là buồn ngay được luôn, khóc ngay được luôn, cứ như diễn viên Hàn Quốc. Người ta nói đừng động vào bà chửa cũng đúng, bản thân mình còn thấy tâm thần mình bất ổn, chứ nói gì đến người khác, thời gian này cứ đứa nào chọc điên thì cứ xác định. Tâm trạng thay đổi thất thường, tính tự ái cũng cao hơn bình thường đôi chút, mỗi lần không ăn được là anh chồng lại nói, nói là lại buồn, lại tự ái, đêm nằm suy nghĩ lại khóc, mà có khi đơn giản ngồi nghĩ đến mẹ cũng khóc, nằm xem clip 2 con cháu nặc nô, nhớ chúng nó cũng khóc.


Thời gian này thì bụng cũng chẳng có gì đâu, ngoài việc bụng mình đã to sẵn rồi thì đôi khi nó làm mình ảo tưởng chút ít. Mặc dù vậy, trong đầu vẫn chẳng có ý thức gì là mình đang có em bé, sáng dậy vẫn phải lăn vài vòng rồi mới xuống được giường, cầu thang vẫn phải đi 2 bước 1, đến công ty mà ngồi vào ghế làm việc là cứ phải ngồi phụp một phát, tối về đến nhà hôm nào khỏe cũng phải đè anh chồng ra cấu véo, đánh đạp, tra tấn một lúc thì chân tay mới yên. Bởi vậy nên cứ lúc nào hơi quá đà dẫn đến việc đau bụng mới nhận ra à uh, xoa xoa cái bụng xin lỗi vài câu là nó hết.


4 tuần cuối, ngoài việc tâm lí có phần vững vàng hơn, không ủy mị và dở hơi như vài tuần trước, thì việc ăn uống lại chẳng có tiến triển gì, ăn và nôn là đôi bạn thân. Từ đây cuộc đời mới có thêm một bữa đêm trước khi ngủ, trong khi trước đây nó là kẻ thù, thì bây giờ nó là bạn tốt. Nó giúp cái bụng yên lặng cả đêm cho đến sáng, cho đến lúc ăn tiếp bữa sáng hôm sau mà không xi nhê gì. Nếu hôm nào lỡ dở mà quên không gặp nó, thì đêm sẽ mất ngủ và sáng hôm sau sẽ biết tay nhau luôn, bết xê lết theo cách đúng nghĩa, và việc bò được ra khỏi giường vào sáng hôm sau nó khó khăn giống như việc một con lùn 1m6 sống trong nhà những con người mét 7 mét 8 với tất cả những đồ vật được để quá tầm với.


Các bạn thắc mắc vì sao mình lại có sự so sánh ấy à? Vì mình là con mét 6, còn bồ chồng, mẹ chồng, và chồng mình thì không ai cao dưới mét 7 cả. Tuy cái trạn bát đã được điều chỉnh phù hợp với số đo của mình, nhưng những thứ khác như dây treo quần áo hay giá để đồ thì vưỡn còn xa tầm với lắm. Việc mình so sánh như vậy là muốn cho các bạn thấy cái sự khó khăn nó ghê gớm, mà có khi sự khó khăn đấy chỉ có những người lùn như mình mới hiểu.


Mang thai 3 tháng đầu trôi qua vèo như thế, và nghĩ lại là mình thấy bủn rủn. Dù đã sang những tuần đầu của tháng thứ 4, nhưng những cơn đói hiện tại vẫn chưa buông tha. Đừng hỏi sao đói lại không ăn? Vì không ăn được, hoặc ăn là nôn, hoặc chỉ vừa ngửi mùi đã thấy ghê. Nên những món có thể ăn được sẽ phải nhai đi nhai lại, cùng lắm đến bữa thứ 3 là phải say goodbye ngay lập tức. Sợ ghê lắm!


Vậy đó, 12 tuần của mềnh khủng khíp vậy đó, các bạn nào có ý định thì hãy chuẩn bị tinh thần trước đi nha, có tinh thần chuẩn bị trước thì chắc cái đoạn đầu nó sẽ giống trên phim í, kiểu 2 vợ chồng ôm nhau sung sướng hạnh phúc cười phớ lớ.


 


0 nhận xét :

Đăng nhận xét